Có lẽ không quốc gia nào mà cuộc sống của giới công chức chứa nhiều điều nghịch lý như ở Việt Nam.
Một bộ phận công chức đang tha hóa. (Ảnh minh họa)
Lương không đủ sống nhưng lại thuộc thành phần khá giả của xã hội;
đã vào biên chế là có thể nằm lỳ cho đến hết đời, ngang nhiên đòi hỏi
mọi chế độ phúc lợi, ngay cả khi chẳng làm gì; là người làm thuê cho dân
nhưng lại hành xử như ông chủ có quyền ban ơn; năng lực cũng như tinh
thần trách nhiệm trước công việc phần lớn ở mức trung bình và thấp,
nhưng cực kỳ có khả năng trong việc kinh doanh “quyền lực Nhà nước” để
tư lợi …Nhưng điều nghịch lý nhất là một nền hành chính cồng kềnh, ì
ạch, dôi dư cả triệu người như vậy lại vẫn cứ ngày một phình to?
Trong một hội nghị có đưa tin trên truyền hình và sau đó hầu như các
báo đều đưa lại, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói thẳng ra rằng: “Trong
bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm
việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu
quả công việc nào”. Nói cách khác, cái số 30 % công chức
đó hoàn toàn không cần thiết, y như cái bướu trên cổ. Với 2,8 triệu
công chức, chỉ cần làm phép tình nhẩm cũng ra ngay con số thuộc diện có
cũng như không kia khoảng 800.000. Nghĩa là mỗi 100 người dân Việt Nam,
phải nuôi không một ông (bà) vô công rồi nghề mang danh công chức! Vậy
tại sao một nền dịch vụ công chỉ cần 2 triệu người, mà phải trả lương
cho tận những gần ba triệu? Ai phải chịu trách nhiệm về vấn đề này?
Trong khi chưa thể tìm ra câu trả lời, chúng tôi chỉ xin làm thứ công
việc đơn giản hơn là giúp mọi người hình dung một phần cái gánh nặng vật
chất và tinh thần mà cả xã hội đang phải è lưng chịu đựng để “cõng” gần một triệu công chức dư thừa đó.
Trước hết, 800 ngàn người lớn đến mức nào? Đó là số dân (hơn kém chút
ít) của Cyprus, Bahrain, Bhutan, Qatar, Đông Timor…Hay nó có quy mô gấp
đôi dân số Luxemburg, Brunei, Malta, Iceland…
Thứ hai, và đây là vấn đề chính, cần bao nhiêu tiền để nuôi cái đám công chức
thừa thãi ấy? Chắc chắn là không ai có thể tính chính xác, vì có những
công chức thuộc loại dư thừa, nhưng lại hưởng mức thu nhập nhiều người
mơ ước. Hẵng chỉ tính đơn giản thế này: Mỗi người trong số đó, vì họ là
công chức, nên thuộc diện thu nhập trung bình khá (so với mức 1000 USD
trung bình) sẽ nhận của Nhà nước khoảng 60 triệu đồng (3000 USD) một
năm. Nghĩa là cần số tiền lên tới 50.000 tỷ đồng ( 2,5 tỉ USD) cho việc
chi lương để ngày ngày 800.000 người ăn mặc sang trọng chỉ để “sáng vác ô
đến cơ quan, tối vác ô về nhà” mà không làm bất cứ việc gì. Tuy nhiên,
số tiền phải bỏ ra phục vụ việc ngồi chơi xơi nước của “một quốc gia
nhỏ” ấy trên thực tế còn lớn hơn nhiều.
Theo thông lệ thì số tiền lương cho công chức chỉ bằng hai phần ba số
tiền phải chi ra để họ có thể làm việc, được tính vào khoản duy trì hoạt
động của cơ quan Nhà nước. Đó là tiền thuê nhà, tiền điện, tiền điện
thoại, tiền khấu hao tài sản, tiền phúc lợi, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội,
chi phí đi lại và cơ man nào những thứ tiền khác được gọi bằng cái tên
chung là văn phòng phí. Khiêm tốn tính gộp thì con số 50.000 tỉ đó phải
cộng thêm khoảng 20.000 tỉ đồng. Giờ ta thử xem 70.000 tỷ đồng nhiều đến
mức nào? Nó nhiều hơn toàn bộ số tiền thu được từ xuất khẩu gạo năm
2012; nó bằng khoảng 5 lần số tiền phí bảo trì đường bộ mà Bộ GTVT dự
kiến thu được hằng năm từ ô tô, xe máy với giả phải trả là hứng chịu
biết bao lời chì chiết của dư luận; nó bằng già nửa số tiền 120.000 tỉ
đồng cần để nâng cấp quốc lộ 1A lên thành đường bốn làn xe ô tô; nó giúp
cho khoảng 7 triệu dân miền núi đủ gạo ăn trong một năm để không phá
rừng. Nếu có ngần ấy số tiền, toàn bộ các xã nghèo miền núi có trường
học, có chợ, có đường trải bê tông. Nó có thể mua được số bò giúp cho
Chương trình Lục lạc vàng duy trì liên tục 1500 buổi, với khoảng 9000
gia đình nông dân thuộc dạng nghèo nhất nước có cơ hội đủ cơm ăn. Nó là
con số dài tới mức mà không một nông dân bình thường nào đọc chính xác
được.
Nhưng đấy mới chỉ tính về khoản vật chất, cho dù không hề nhỏ nhưng
chưa chắc đã là lớn nhất. Tai hoạ của nạn biên chế tràn lan là nó khiến
cho bộ máy hành chính công của chúng ta thuộc loại công kềnh, kém hiệu
quả và lạc hậu vào loại nhất khu vực. Nhàn cư vi bất thiện. Vì không làm
gì nên những ông, bà công chức thừa thãi trên trở thành những “con
bệnh” của xã hội. Ta
hãy xem họ làm gì mỗi ngày để tiêu hết 8 giờ vàng ngọc? Nếu là đàn ông
thì phần lớn lướt web, chơi game oline, xem phim sex, tìm cách vào nhà
nghỉ với chính đồng nghiệp của mình. Thời gian còn lại ngồi nghĩ mưu kế
tư lợi hoặc hại người khác. Còn với thành phần nữ giới thì shoping tối
ngày, ăn uống, khoe của tối ngày, buôn dưa lê tối ngày...
Nhiều người coi trụ sở cơ quan chẳng hơn gì cái bếp nhà mình, tranh thủ
tận dụng điện nước miễn phí để nấu nướng. Số còn lại, nếu không làm
những việc như trên, thì làm chim bói cá, cứ thấy ở đâu có mầu mỡ là
đến. Cũng vì thừa dẫn đến lười, ích kỷ, đấu đá chèn ép nhau thay vì thực
thi công vụ. Có rất nhiều người cả một đời công chức chỉ chuyên kiện
cáo, lao vào đấu đá vì những lợi ích cá nhân. Nhưng lương của họ thì vẫn
cứ đến hẹn lại lên. Chức của họ thì cứ đến tuổi là đến. Kèm với lương
với chức là đủ thứ tiêu chuẩn ưu đãi khác. Những công bộc này, về nguyên
tắc là những người giúp việc cho “ông chủ” Nhân dân, nhưng trên thực tế
cũng là những người quan liêu, cửa quyền, sách nhiễu, tham lam, làm khổ
“ông chủ” vào loại nhất thế giới. Làm bất cứ việc gì thuộc phạm vi chức
phận cũng đòi lót tay. Trong bất cứ nhiệm vụ nào cũng lồng lợi ích của
mình vào. Từ lái xe, nhân viên đóng dấu, nhân viên gác cổng…đến những
người có tí chức, tí quyền đều là những kẻ chỉ thạo ăn tiền, vòi vĩnh,
hạch sách…biến cửa Công đường thành nơi nhếch nhác, bất tín, đáng sợ hơn
cả hang hùm. Nền đạo đức xã hội xuống cấp, có phần đóng góp không nhỏ của những thành phần được gọi là công chức ấy.
Nhưng thiệt hại vẫn chưa dừng lại ở đó. Nạn chạy chức chạy quyền thì ai
cũng biết. Nhưng nạn chạy chọt để được thành công chức Nhà nước còn
khốc liệt hơn và cũng bi hài hơn rất nhiều. Vì số người tham gia luôn
rất đông, diễn ra trên một diện rộng, với sự tham gia của mọi thành
phần. Nó làm hư hỏng cả người có quyền nhận và người được nhận. Người có
quyền nhận thì một khi đã lấy tiền, đã nhúng chàm, làm sao còn dám yêu
cầu cấp dưới phải nêu cao đạo đức, kỷ cương, nhân cách-ngoại trừ đó là
một truyện hài! Người được nhận vào làm công chức thì cậy tiền nên không
cần học, không cần trau dồi chuyên môn, coi thường kỉ cương, phép tắc.
Đó là chưa kể họ phải tìm cách ăn chặn, ăn bẩn, vơ vét bằng mọi cách để
bù lại số vốn đã bỏ ra.
Nhưng những bệnh tật trên, dù rất trầm trọng, nếu quyết tâm ngăn ngừa,
vẫn còn nhiều hy vọng chữa chạy, dù rất tốn kém. Song có một thứ bệnh do
nạn chạy công chức gây ra rất khó chữa, thuộc loại nan y, là bệnh ỷ
lại, lười biếng và mất khả năng tự trọng. Căn bệnh thuộc loại lây nhiễm
này có thể huỷ hoại nhân cách cả một thế hệ, góp phần làm nghèo đất
nước. Người ta cần một cái bằng đại học với bất cứ giá nào đôi khi không
phải để sau đó làm việc, cống hiến, mà để có cơ hội gia nhập cái đội
quân công chức vốn là thừa thãi kia. Với những người này, cái điều đáng
lẽ thành nỗi xấu hổ khi chả làm gì ngoài việc “sáng vác ô đi, tối vác ô
về”, thì lại là mục tiêu phấn đấu, là sự nghiệp của đời họ. Liệu có khác
gì một thứ quốc nạn?
Theo Báo Công Lý

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chào Bạn ghé chơi nhà lão!
Đây là Tàng thư các, hổng phải Thánh đường, đơn giản như đang giỡn, nơi à uôm thế sự, không phân biệt đồng chí hay đồng rận.
Để đảm bảo không gian dăng quá, theo Da quy: Mọi ý kiến ý cò đều bình đẳng, quan nghinh. Bạn có quyền phê phán bài đăng kể cả chủ nhà, vui lòng không chửi sảng, xả rác đái khai.
Lừa quốc thiên đàng có nhiều chuyện bức xúc, mong rằng giận thời giận nhưng nhớ thương cái kho - cháy nhà là ra ruộng, bạn ui
TBT Chủ xị báo Hại kính cáo
phuoc hai